Mckenzie Shoemaker (feardrug27)
“Xưng tán bất khả tư nghị công đức”. Ai xưng tán? Tất cả chư Phật xưng tán như vậy còn gì bằng? “Tất cả chư Phật sở hộ niệm”, nói cách khác, quí vị thật sự niệm câu A Di Đà Phật này, quí vị sẽ thành tựu công đức không thể nghĩ bàn, quí vị sẽ được tất cả chư Phật hộ niệm. Ngay nơi đây có bằng chứng căn cứ, tuyệt đối không phải giả. Tại sao quí vị không niệm Phật? Vì sao từ sáng đến tối vẫn suy nghĩ lung tung? Những thứ nghĩ đến đều là rác rưởi, đều là thứ luân hồi sáu nẻo. Khởi tâm động niệm không xa rời sáu nẻo luân hồi. shop đồ chay Khởi tâm động niệm toàn là A Di Đà Phật, quí vị sẽ xa lìa sáu nẻo luân hồi. Sáu nẻo luân hồi không có Phật A Di Đà. Việc này không thể không biết. Chư Phật Bồ Tát, chư vị tổ sư, những pháp sư dịch kinh, quí vị xem sự từ bi của họ, phương tiện thiện xảo của họ, niệm niệm đều xuất phát từ lợi ích chúng sanh. Niệm niệm hi vọng tất cả chúng sanh trong một đời này, theo pháp môn này hết sanh tử ra khỏi ba cõi, thành Phật thành Tổ. Ân đức to lớn biết bao! Chúng ta vì sao kém cõi thế? Chỉ vì không tin tưởng, chỉ vì không muốn quan tâm. Để vuột mất cơ hội thực sự giải thoát trong đời này ngay trước mắt. Quí vị xem còn có sai lầm nào lớn hơn sai lầm này nữa không? (Trích từ Tịnh Độ Đại Kinh Khoa Chú - 600 Tập)
Quí vị xem tam bối vãng sanh, hạ bối toàn phàm phu, chưa thể buông bỏ, đới nghiệp vãng sanh. Rất hay! Đới nghiệp thì không thể thành công, nhưng ta thấy Phật A di đà đã từ bi đến cùng cực, chưa cắt hết phiền não kiến tư mà vẫn được vãng sanh và cũng tiếp nhận được lời dạy dỗ của ngài, đây là một việc làm quá khó, khó được. Nhưng ở các cói trên thì không phải hiếm, cõi thật báo cũng không hiếm, cõi Phương tiện cũng thế, nhưng hiếm gặp nhất là cói phàm thánh đồng cư. Ngài có cách để những người hãy còn chấp trước nặng trong cõi phàm thánh đồng cư buông bỏ tập khí chấp trước, giống như những người tham lam ở thế giới chúng ta đây, nhưng khi sang thế giới Cực lạc thì họ không còn tham lam nữa, vì sao vậy? Vì của cải bên đó quá nhiều, lấy không hết mà dùng cũng chẳng thiếu. (Trích từ Tịnh Độ Đại Kinh Khoa Chú - 600 Tập)
Nguyện thứ mười ba viết: quang minh vô lượng, hơn cả chư Phật, nguyện này thành tựu, nên A Di Đà Phật oai thần quang minh tối tôn đệ nhất, mười phương chư Phật không thể đạt được. Thật sự mà nói, Phật Phật đạo đồng, hoàn toàn bình đẳng. Vì sao trong bình đẳng lại có không bình đẳng? Vì nguyện lực khác nhau, ví dụ như người thế gian trí tuệ tương đối bình đẳng, tài sản cũng tương đương, mỗi người sở thích, hoàn cảnh cư trú không giống nhau, sẽ không ở kiểu nhà giống nhau, do có tài lực như nhau, địa vị như nhau, nhưng sở thích không giống nhau. Chư Phật Như Lai không có sở thích, nhưng sở nguyện trong nhân địa không giống nhau, trên quả địa liền hiển thị sai biệt. (Trích từ Tịnh Độ Đại Kinh Khoa Chú - 600 Tập)
Mỗi tia sáng của hoa sen như màu sắc của nó, đúng là màu xanh ánh sáng xanh, màu đỏ ánh sáng đỏ. Cho nên nói ba mươi sáu trăm nghìn ức tia sáng, 36 là 4 x 9 = 36, lấy ý nghĩa như vậy. “Một hoa nhiếp hết thảy hoa khác”. Câu này rất quan trọng, đây là cảnh giới hoa nghiêm: một là tất cả, tất cả là một, một hay nhiều không phải hai, đây mới chính là cảnh giới viên mãn. Cho nên nói trong mỗi một hoa phóng ra 36 trăm ngàn ức tia sáng, nhưng 36 phẩm chỉ là một con số đại khái, là ý nghĩa biểu pháp. Thực tế mà nói là vô lượng, nó thật sự là tượng trưng cho ý nghĩa vô lượng, có vô lượng phẩm, cho nên nói mỗi đóa sen phóng ra vô lượng tia sáng. Vô lượng thọ vô lượng quang là tượng trưng cho đức Phật A Di Đà. 12 tia sáng điều là lấy vô lượng thọ vô lượng quang làm nhân. Cho nên mỗi đóa sen phóng ra vô lượng tia sáng. (Trích từ Tịnh Độ Đại Kinh Khoa Chú - 600 Tập)