Webb Hampton (berrybomb25)

Phật dạy chúng ta rằng: “không làm các điều ác, thực hành các điều thiện, tự thanh tịnh ý mình, là lời chư Phật dạy”. Không phải chỉ một đức Phật dạy, mà chư Phật mười phương đều dạy chúng ta như vậy. Bốn câu này có thể nói là, cương lĩnh chung, nguyên tắc chung, phương hướng chung, là mục tiêu, là tông chỉ của Phật giáo. Nếu người khác hỏi chúng ta Phật giáo là gì? thì chúng ta lấy bốn câu này trả lời họ, không sai chút nào: “không làm các điều ác, thực hành các điều thiện, tự thanh tịnh ý mình, là lời chư Phật dạy”. Không phải chỉ một mình đức Phật Thích Ca Mâu Ni, mà hết thảy chư Phật đều dạy như thế. Hai câu trước rất rõ ràng, đoạn ác tu thiện, đây là đối với người sơ cơ học đạo. (Trích từ Tịnh Độ Đại Kinh Khoa Chú - 600 Tập)

Bất tương ưng nghĩa là gì? Nó không tương ưng với tâm pháp, không tương ưng với tâm sở pháp. Cũng không tương ưng với sắc pháp. Phía trước là hiện tượng tinh thần, phía sau là hiện tượng vật chất. Nói cách khác, nó không phải là hiện tượng vật chất. Cũng không phải là hiện tượng tinh thần. Hai loại này không tương ưng với nhau. Không phải hai loại này, chúng ta gọi nó là hiện tượng tự nhiên. Cho nên bất tương ưng hành pháp là hiện tượng tự nhiên. Nó là khái niệm trừu tượng, nó không có thật thể. Nó là giả, nó không phải là thật. Còn giả hơn là vật chất và tinh thần. (Trích từ Tịnh Độ Đại Kinh Khoa Chú - 600 Tập) Chúng ta biết ba loại bất thoái: Vị bất thoái, quả Tu Đà Hoàn chứng được, chắc chắn sẽ không đọa xuống tam ác đạo. Tu Đà Hoàn vẫn chưa ra khỏi luân hồi lục đạo, họ sống giữa Cõi người và cõi trời, luân chuyển giữa hai cõi này, không bị đọa vào ba đường ác, đây là vị bất thoái. Thứ hai là hành bất thoái, Bồ tát chắc chắn sẽ không lui xuống tiểu thừa. Thứ ba là niệm bất thoái, Pháp thân bồ tát niệm niệm hướng đến vô thượng bồ đề, họ không có suy nghĩ nào khác, chỉ có một niệm, hy vọng có thể khế nhập vô thượng chánh đẳng chánh giác. (Trích từ Tịnh Độ Đại Kinh Khoa Chú - 600 Tập)

Tuân thủ theo phương pháp này để đọc và nghe, tuân thủ phương pháp này nghĩa là trì giới, không phân biệt chấp trước là tu định. Không phân biệt là không dùng thức thứ sáu. Không chấp trước là không dùng thức thứ bảy. Không dùng thức thứ sáu, diệu quan sát trí hiện tiền. Không dùng thức thứ bảy, bình đẳng tánh trí hiện tiền. Hay nói cách khác, tâm mình là thanh tịnh bình đẳng giác, tâm thanh tịnh bình đẳng giác gọi là tam muội. (Trích từ Tịnh Độ Đại Kinh Khoa Chú - 600 Tập)